Vì muốn con có cuộc sống thoải mái, vui vẻ nên nhiều cha mẹ sẵn lòng đáp ứng và chiều theo mọi gu của con. Điều này vô tình khiến con trở nên ngược ngạo và thích đòi hỏi.
Theo các nhà Tâm lý học, mô tả của một đứa trẻ hư vô chỉ ở sự không vâng lời, bỏ nhà ra đi, thích chơi hơn học mà còn mô tả ở từng hành vi nhỏ nhặt mà thỉnh thoảng ba má không để ý. Đó có thể là việc không nói lời cảm ơn với cha mẹ, lười làm việc nhà, hay nổi xung vô cớ...
Dưới đây chính là 8 diễn tả cụ thể bác mẹ cần lưu ý:
1. Con tỏ ra lịch sự với người khác nhưng lại không bao giờ biết nói lời cảm ơn với bác mẹ
Con không biết nói lời cảm ơn với bác mẹ.
Khi được ai đó viện trợ, con luôn lịch sự cảm ơn. Nhưng với các thành viên trong gia đình, đặc biệt là cha mẹ, con lại quên mất điều này. Theo các nhà tâ m lý, đây là biểu thị của một đứa trẻ hư.
Dù con không cố ý nhưng cha mẹ vẫn cần uốn nắn hành vi này. Vì nếu để lâu dài, con sẽ gặp khó khăn trong việc xây dựng mối quan hệ với những người nhà quen khác như vợ hoặc chồng. Con cần hiểu rằng, càng là người gần gụi, thân thương thì càng phải biết ơn và trân trọng.
2. Con lười làm việc nhà
Con không chịu giúp bố mẹ việc nhà.
3 tuổi, con đã có thể tự nhặt đồ chơi và 5 tuổi có thể trợ giúp bố mẹ các công việc vặt như bỏ chén bát vào chậu rửa hay lau dọn bàn ăn. 10 tuổi, con có thể gọt rau củ và nấu bữa tối cho cả gia đình.
nhà thì rõ ràng, con đang có miêu tả hư.
Làm việc nhà sẽ giúp con sống có trách nhiệm và độc lập hơn. Trong cuộc sống ngày mai, con sẽ dễ dàng đối mặt với khó khăn thử thách, nhất là cuộc sống xa nhà. Những đứa trẻ lười làm việc nhà thì ngược lại. Thế nên ngay từ nhỏ, ba má cần dạy dỗ và đôn thúc con việc làm nhà, không nên chiều chuộng mà làm hết cho con.
3. Con không biết chia sẻ
Khi chơi với bạn, con không nhận thức được quy luật "cho đi - nhận lại". Việc làm lơ nhu cầu của người khác và thiếu sự đồng cảm khiến con dần bị cô lập, không ai muốn chơi đùa cùng. Lúc đó, con buồn chán và bắt đầu đổ lỗi cho người khác.
Những đứa trẻ có tính cách này khi lớn lên sẽ khó hòa nhập với môi trường xung quanh và thường không có bạn bè thân thiết.
Ngay từ nhỏ, bác mẹ cần dạy con cách chia sẻ với người khác. Nếu con vẫn ích kỷ, hãy phạt bằng cách để con ngồi nghĩ suy về hành động của mình.
4. Con thường nổi cơn phẫn nộ khi không có được thứ mong muốn
Nếu con đang ở độ tuổi khủng hoảng lên 2, lên 3, thì hành động "ăn vạ" có thể hài lòng được vì con chưa biết cách kiểm soát xúc cảm. Lúc này cha mẹ nên ôm và trấn an con.
Tuy nhiên nếu con đã đến tuổi đi học nhưng vẫn còn "ăn vạ" thì kiên cố đây là biểu thị của một đứa trẻ không ngoan. Sau một cuộc đối đầu, nếu bố mẹ mệt mỏi, buồn phiền mà con lại vui vẻ vì đạt được thứ mình muốn thì ba má cần coi xét lại: Liệu mình có đang quá cưng chiều con?
5. Con không thích các hoạt động có tính cạnh tranh
Trong mắt bố mẹ, con luôn là người tài ba, thông minh nhất. Nhiều người không tiếc lời tán dương khi con làm tốt một việc gì đó. Vì được khen quá nhiều nên con hoá sợ hãi phải dự các hoạt động có tính cạnh tranh, vì sợ nếu thua sẽ khiến bố mẹ thất vọng.
bố mẹ tốt nhất hãy dạy con cách thưởng thức một cuộc chơi, dù có thất bại thì cũng là chuyện bình thường. Điều quan trọng là con học được gì từ những thất bại đó.
6. Con trò chuyện với bác mẹ như với bạn đồng chè
Điều này cho thấy bác mẹ chưa làm tốt việc đặt ra các ranh giới, quy định trong gia đình. Con không cảm nhận được quyền uy của bác mẹ, nghĩ rằng mình ngang hàng và có những hành động, lời nói không đúng mực.
Tình trạng này kéo dài sẽ dẫn đến việc con không quý trọng lời nói, mệnh lệnh của ba má. Để giải quyết điều này, bác mẹ cần đặt ra ranh giới rõ ràng, cũng như nhắc nhỏm lập tức nếu con có hành vi quá đà.
7. Con tự cho mình là trung tâm của vũ trụ
Với bố mẹ, con là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn nhất. Nhưng nói thế không có nghĩa con có quyền tự cho mình là trung tâm của vũ trụ, và ba má lúc nào cũng phải chiều theo mọi mong muốn vô lý của con.
Hãy dạy con biết, bố mẹ rất yêu thương con nhưng cũng cần có khoảng không gian, thời kì riêng của mình. Con cần phải coi trọng điều đó.
8. Con không hiểu giá trị của đồng bạc
Một nghiên cứu của GS, TS David Bredehoft, cựu Chủ tịch khoa Tâm lý học tại Đại học Concordia (Canada) cho thấy những đứa trẻ không biết coi trọng đồng bạc ít có khả năng độc lập về tài chính và có nguy cơ nợ cao khi trưởng thành.
Nguyên do bởi trẻ đã quen với việc được cha mẹ đáp ứng mọi mong muốn mà không cần cầm. Khi trưởng thành, trẻ vay tiền để thỏa mãn nhu cầu của mình mà không nghĩ về hậu quả.
Nếu không muốn con rơi vào cảnh ngộ này, bác mẹ hãy dạy chúng biết tiền trong nhà từ đâu ra mà có. Nó được đánh đổi từ mồ hôi, công sức của ba má mà ra. Nếu con muốn thứ gì thì hãy nắm tằn tiện tiền hoặc đi làm để có tiền mua được thứ đó
0 nhận xét:
Đăng nhận xét