Trước khi cưới, chúng tôi dĩ nhiên có những cãi vã, lời qua tiếng lại, có thời kì chiến tranh lạnh nhưng chưa bao giờ nói lời chia tay. Gần đây, tôi biết trước khi cưới vợ đã mắc phải sai lầm, quan hệ với đồng nghiệp trong khoảng thời gian chúng tôi căng thẳng. Lúc đó tôi sức ép từ nhiều phía dẫn đến ít quan hoài đến em. Giờ nghĩ lại tôi trách mình nhiều hơn. Tôi rất thương vợ, từ bé em đã thiếu thốn tình cảm, vì sự ân cần của tôi mà hai đứa đến với nhau. Vợ cần lắm những yêu nên tôi phần nào hiểu được sai lầm của em.
Tôi không chửi mắng, không đánh đập vợ nhưng lại hay tự hại mình. tự dưng trong nghĩ suy lóe lên ý nghĩ về việc kia là tôi không kìm được lòng, não không cản được thuộc hạ, tự đánh mình, đấm vào tường có khi đến bật máu. Có lúc nửa đêm tỉnh giấc, tôi cư xử hàm hồ làm vợ hoảng sợ và khóc. Tôi tự trị bản thân đến nỗi tay cầm bút không được, đánh máy run run. Sau mỗi trận như thế, vợ ôm tôi mãi, tôi cũng hận mình, sợ vợ xa mình.
Tình cảm của tôi vẫn tràn ngập nhưng không thể quên việc vợ từng phản, ăn nằm với người khác. Tôi biết vợ cũng rất buồn, khổ cực, nhưng để có thể đấu xây dựng hạnh phúc thì trước nhất tôi phải vượt qua nỗi đau này. Thật sự quá khó với tôi, mong được chia sẻ.
Hồng
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét