Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

Chồng chửi tôi sau khi đi 'bóc bánh trả tiền'

Có điều anh giận dai, tôi bỏ qua, không ngờ về sau càng trầm trọng hơn. Cưới xong chúng tôi cũng lo cho em chồng tiền ăn hàng tháng khoảng 1,1 triệu trong 4 năm từ 2008 đến 2012. Lương chồng tôi hồi đó tầm 2,8 triệu đến 3,2 triệu; còn lương tôi là 3,5 triệu; chi tiền nhà trọ và điện nước đã tầm một triệu. Bằng sự vắt, tôi thu xếp chi tiêu hợp lý, tùng tiệm và vay mua được nhà.

Tôi cảm nhận anh rất gia trưởng, bắt bồ, lại còn cáu gắt. Mọi việc trong nhà do tôi làm hết, từ đón con, giặt, nấu cơm, con ốm. Anh đi làm về chỉ việc chơi game tới khuya hoặc nhắn. Tôi kêu làm gì anh làm trong bực tức, bực dọc, cáu gắt. Thu nhập ngày nay của tôi khoảng 10 triệu, chồng cũng đưa tôi mỗi tháng 10 triệu. Mỗi khi nhà chồng có việc tôi đều vui vẻ thu xếp. Ví như mẹ chồng ốm, tôi ở xa không coi ngó được, có chuyển tiền về hỏi thăm. Rồi em chồng mua nhà, tôi cũng đưa em mượn 100 triệu tiền hà tiện. Tôi kể ra đây không phải tính hay đòi phải trả ơn, còn mỗi lần nhà tôi có việc anh lại nói như nhà tôi lấy hết tiền. Tôi còn thấy mỗi tháng anh gửi về cho bố mẹ chồng một triệu, trong khi cha mẹ chồng 50-55 tuổi, còn bác mẹ tôi 75-80 tuổi. Tôi cũng không thể biếu cha mẹ đẻ một triệu như anh vì không có dư.

Em trai chồng còn nhắn anh là phải có quỹ đen ngừa, đâu hiểu tôi nuôi 2 đứa con và chi tiêu trong gia đình tầm 13-14 triệu rồi. Trong khi em trai chồng chưa có con, thu nhập lại còn cao hơn chồng tôi. vì sao 3 anh em mỗi tháng đều gửi mỗi người một triệu về biếu bố mẹ mà không nghĩ cho tình cảnh của tôi? Tôi còn phải dành tiền xây nhà, nuôi con. Nếu vậy, tôi nghĩ khi bố mẹ chồng ốm đau tôi sẽ không gửi tiền về nữa? Tôi bổ ích kỷ quá không? Nếu như anh đưa tôi 15 triệu thì tôi chẳng nghĩ suy. Hoặc anh nói mỗi tháng biếu bác mẹ như vậy, tôi cũng đồng ý vì anh quý trọng vợ. Đằng này anh chẳng nói tiếng nào.

Có hôm đang ăn cơm tôi nói đùa: "Ngày xưa anh đi làm có bà chủ định yêu anh. Nếu thành công thì anh thành phi công lái phi cơ rồi". Tôi chỉ nói đùa thôi vì đang chuyện trò vui vẻ, thế mà anh hậm hực quang bát cơm xuống, chửi tôi ngu, rồi vô nhà lấy ghế đập máy giặt, quạt, nồi cơm điện...

Ba ngày sau tôi phát hiện chồng đi "bóc bánh trả tiền", tôi đi theo đứng ở dưới khách sạn chờ anh ra. Anh ra rồi đi thẳng luôn, tôi gọi điện ra quán cà phê nói chuyện thì anh chửi: "Mày biến khỏi cuộc thế tao đi, biến ngay". Tôi đã đợi anh ở quán quá nửa đêm mà anh không ra, chặn mọi liên lạc với tôi. Rất nhiều lần anh đã bắt bồ theo kiểu này rồi nhưng tôi chưa bắt được tại trận.

Giờ đây trong lòng tôi không biết làm sao để ly hôn vì anh không chịu trò chuyện. Có thể anh sẽ đánh nếu tôi đơn phương ly hôn. Tôi sợ không được nuôi cả hai con (bé lớn 9 tuổi, nhỏ 6 tuổi) dù chúng không muốn ở cùng bố. Xin mọi người cho tôi lời khuyên để vượt qua gian đoạn này. Sau ly hôn có thật sự khó khăn lắm không? Vì chuyện vợ chồng mà tôi bị trầm cảm hơn 3 năm nay rồi. Tôi theo đạo, anh thì không. Mong được các bạn tham mưu, cảm ơn nhiều.

Hồng

bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, trả lời thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét